Tôi rất muốn dứt khoát một lần cho xong và nuôi con một mình, xóa bỏ mọi thứ liên quan đến anh.

Em vẫn mãi chưa thể thoát ra được nỗi ám ảnh của quá khứ. Em ước có thể quên anh nhưng trái tim vẫn còn đau lắm.

Tôi không nói gì, chủ định hôm sau sẽ đưa em về dù nhà hai đứa khá xa, khoảng 30 km.

Cô ấy bảo rằng có cảm giác thân thiết với tôi như một người bạn thân nên không giữ khoảng cách.

Trong đầu tôi đột nhiên bật ra như vậy chứ tôi không muốn nghĩ. Mỗi khi như vậy, tôi dừng xe lại và cầu xin.

Ban đầu cô ấy chỉ nói với tôi là quan hệ để giải quyết nhu cầu, xong rồi thôi nên tôi mới đáp ứng cho cô ấy.

Đặc biệt là thời buổi bây giờ, nhiều khi những bạn gái như tôi lại bị xem thường vì chưa từng trải.

Khi nào bố khỏe hơn, vợ chồng tôi sẽ đi tuần trăng mật, còn giờ tôi có thể khoe với mọi người là đã "điều trị được vô sinh".

Dù hạnh phúc bên người mới, nhưng tình cảm tôi dành cho người yêu cũ luôn không thể thay thế được.

Tôi rất thương vợ, chỉ mong em nói câu xin lỗi thật lòng rồi chúng tôi làm lại như chưa có chuyện gì.