Cùng phóng viên Báo Quân khu tác nghiệp trên thao trường nắng lửa mùa huấn luyện; qua những cung đường ngập nước trong mưa bão; hay giữa tâm dịch Covid-19 đầy hiểm nguy, tôi không chỉ học hỏi được những kinh nghiệm, kỹ thuật, tác phong làm báo chuyên nghiệp, mà còn trau dồi thêm bản lĩnh của người làm báo mặc áo lính.


Tác giả tác nghiệp trong buổi luyện tập chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu ở đơn vị. Ảnh:
TH

Đầu năm 2026, tôi được giao nhiệm vụ cùng phóng viên Báo Quân khu, tham gia ghi hình, đưa tin về Lễ ra quân huấn luyện của LLVT tỉnh Bắc Ninh. Như một thói quen, dù có mặt rất sớm, nhưng anh Đức Thúy, Phóng viên Báo Quân khu đã chủ động sắp đặt, kết nối các thiết bị, nào là máy ảnh, máy quay, chân máy, thiết bị ghi âm; chuẩn bị sổ tay, khảo sát địa điểm, tìm góc máy và cũng không quên trao đổi nhanh với chỉ huy đơn vị về nội dung chương trình. Mọi hành động, cử chỉ của anh, tôi đều quan sát rất kỹ, vừa là để học hỏi, vừa là do bị cuốn hút bởi những thao tác thuần thục đó.

Điều khiến tôi ấn tượng không phải bởi chiếc máy ảnh, máy quay hay thiết bị hiện đại, mà chính là tác phong làm việc của những người làm báo chuyên nghiệp. Nhanh nhưng không vội, chủ động và không bỏ sót chi tiết. Khi buổi lễ bắt đầu, mỗi người đã tự chọn cho mình một vị trí thuận lợi, đồng thời luôn quan sát để sẵn sàng di chuyển khi diễn biến chương trình thay đổi. Khi đội hình đội ngũ tiến vào lễ đài, những chiếc máy ảnh, máy quay lập tức hướng theo từng bước chân; hay liên tục thay đổi góc máy để bắt được những khoảnh khắc mạnh mẽ, dứt khoát trong các màn biểu diễn võ thuật. Khi cán bộ giới thiệu mô hình, sáng kiến kỹ thuật, họ lại nhanh chóng tiếp cận để chụp ảnh, ghi hình, lưu giữ lại những khoảnh khắc, khung hình đẹp nhất. Có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài giây nhưng người phóng viên phải mất hàng giờ chuẩn bị để không bỏ lỡ. Một động tác võ thuật đẹp; một ánh mắt nghiêm nghị trong đội hình; một giọt mồ hôi trên gương mặt chiến sĩ; một bàn tay đang thao tác với mô hình sáng kiến kỹ thuật... Những chi tiết tưởng như rất nhỏ ấy, qua ống kính của người phóng viên, trở thành một phần câu chuyện về đời sống quân ngũ. 

Tôi nhận thấy ở phóng viên Đức Thúy một thói quen nghề nghiệp đáng quý. Sau mỗi phần việc, anh luôn dành thời gian trò chuyện với cán bộ, chiến sĩ. Những câu chuyện về quá trình luyện tập, sáng kiến cải tiến kỹ thuật, những khó khăn trong huấn luyện hay cảm nhận của chiến sĩ trẻ trong ngày ra quân đều được lắng nghe, ghi chép cẩn thận. “Nhiều khi, những câu chuyện bình dị lại trở thành “chìa khóa” mở ra một đề tài hay. Tác nghiệp không chỉ là chụp được một bức ảnh đẹp hay ghi được một đoạn hình ảnh rõ nét. Đó còn là quá trình tìm kiếm những chi tiết có sức sống, những câu chuyện có chiều sâu để từ đó làm nên một tác phẩm báo chí có giá trị”, phóng viên Đức Thúy chia sẻ.

Sau giây phút tác nghiệp tại hiện trường, các phóng viên nhanh chóng lựa chọn vị trí thuận tiện để làm công việc hậu kỳ. Với đặc thù làm báo đa phương tiện, phóng viên Đức Thúy vừa viết tin, dựng hình, làm ảnh, biên tập và gửi về Tòa soạn để kịp thời đăng tải trên báo điện tử, truyền hình, các trang mạng xã hội Facebook, TikTok, YouTube.

Trong buổi tác nghiệp đó, dù có rất nhiều phóng viên của các cơ quan báo, đài địa phương, quân đội, nhưng với phóng viên Báo Quân khu, tôi luôn có những ấn tượng đặc biệt. Còn nhớ, hồi tác nghiệp chống dịch Covid-19, trong bộ quần áo bảo hộ kín mít, khẩu trang, kính chắn giọt bắn che gần hết khuôn mặt. Ai cũng giống ai nhưng không khó để nhận ra phóng viên Báo Quân khu, với máy quay, máy ảnh, máy tính xách tay “lủng liểng”. Trong điều kiện tác nghiệp không thuận lợi, họ vẫn kiên trì ghi lại từng hình ảnh, từng câu chuyện của những ngày tháng chưa từng có.

Hồi đó, giữa khu cách ly tập trung, ngồi ngay trên bậc thềm, phóng viên Giang Nam tranh thủ gửi hình ảnh về Tòa soạn. Chiếc máy tính xách tay đặt cạnh bên, kết nối mạng qua điện thoại di động liên tục phải kiểm tra tín hiệu. Đường truyền chập chờn, những file hình ảnh, video dung lượng lớn phải mất khá nhiều thời gian mới có thể truyền đi. Không có phòng làm việc yên tĩnh, không có điều kiện tác nghiệp thuận lợi, nhưng dữ liệu vẫn luôn được chuyển đi, công việc bảo đảm đúng tiến độ. 

Phóng viên Giang Nam, Báo Quân khu 1 cho biết: “Trong thời điểm dịch bệnh, một bức ảnh, một câu chuyện được kể đúng lúc là cách để người làm báo góp phần củng cố niềm tin của nhân dân vào lực lượng vũ trang; lan tỏa những nghĩa cử đẹp; cổ vũ cán bộ, chiến sĩ và các lực lượng ngày đêm bám trụ nơi tuyến đầu”. Nhìn người phóng viên tác nghiệp trong môi trường dịch bệnh, tôi càng cảm nhận rõ hơn phẩm chất của người làm báo mặc áo lính: Dấn thân nhưng không phô trương; có mặt ở nơi khó khăn, nguy hiểm nhưng luôn giữ sự tỉnh táo, trung thực; phản ánh hiện thực bằng trách nhiệm của người chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng.

Qua những lần tác nghiệp cùng phóng viên Báo Quân khu, tôi càng hiểu rằng, làm báo trong môi trường quân đội đòi hỏi không chỉ sự nhanh nhạy, mà còn cả tính kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và bản lĩnh chính trị. Mọi thông tin đưa ra phải chính xác, mỗi hình ảnh, nhân vật được lựa chọn phải phải thực sự nổi bật, tiêu biểu. Và trên hết, mỗi tác phẩm phải góp phần lan tỏa những giá trị tốt đẹp của người lính, cổ vũ cán bộ, chiến sĩ hoàn thành tốt nhiệm vụ.

VĂN HÙNG